Hiển thị các bài đăng có nhãn Tập thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tập thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 4, 2014

Bìa tập nhạc

            Bìa tập nhạc CA KHÚC PHỔ THƠ Nguyễn Duy Yên & Đoàn Kim Vân

08 tháng 4, 2014

Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Đoàn Kim Vân


Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Đoàn Kim Vân
Đoàn Kim Vân sinh năm 1936, quê Tiên Lữ, Hưng Yên. Nguyên là cán bộ Bộ Văn hóa. Hiện tại là Phó giám đốc Trung tâm văn học nghệ thuật Thăng Long thi xã thuộc Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội. Các tác phẩm thơ đã xuất bản: Tiếng lòng, in chung với Nguyễn Duy Yên, Nxb. Văn hóa - Thông tin, 1997. Dặm đời, in chung với Nguyễn Duy Yên, Nxb. Văn học, 2001. Chân trời mới, in chung với Nguyễn Duy Yên, Nxb. Văn học, 2003. Biển đời, in chung với Nguyễn Duy Yên, Nxb. Văn học, 2008. Ngược dòng thời gian, Nxb. Văn học, 2008. Tuyển tập thơ, in chung với Nguyễn Duy Yên, Nxb. Văn học, 2010. Mùa hoa nhãn, Nxb. Hội Nhà văn, 2010.

SAY TRĂNG

Trăng huyền diệu cứ đêm đêm tỏa sáng
Gọi hồn thơ dệt mộng những đêm say
Triều triệu ngôi sao đua nhau lấp lánh
Lững lờ trôi bàng bạc áng mây bay
Tinh tú nhẹ rơi tan vào vũ trụ
Uống cạn trăng cùng trái đất thầm quay
Người ta bảo Tiên trên trời đẹp lắm
Thấy gì đâu! Cao vời vợi chín tầng mây
Ta chỉ thấy trăng sao trên bầu trời xa thẳm
Chị Hằng Nga in bóng giữa trời mây
Chú Cuội cây đa đã đi vào huyền thoại
Canh trái đất này bao cuộc đổi thay
Và cuốn hút những cuộc tình nhân loại
Ôm trăng vào nhè nhẹ giữa vòng tay
Khát vọng thi nhân từ ngàn đời vẫn khát
Trăng là linh hồn trong đêm tối ta say.

TRĂNG XUÂN

Trăng xuân vừa hé non tơ
Đào xanh mơn mởn đợi chờ se duyên
Mênh mông trong cõi u huyền
Hằng Nga sinh đẹp cảnh tiên trên trời.

Vui đùa theo áng mây trôi
Vừng đông chớm nở tìm nơi ẩn mình
Dân châu Á đón bình minh
Trăng non chuyển đến tự tình trời Âu.

Âm thầm trái đất quay mau
Ngày qua rồi lại canh thâu trăng tàn
Mong sao trời tạnh mây quang
Trăng thanh gió mát trần gian vui mừng.

Cây trổ lộc, lúa đơm bông
Nắng mưa hòa thuận, ruộng đồng tốt tươi
Xuân về vạn vật sinh sôi
Hòa cùng trăng gió đất trời vào xuân.

TRĂNG HẠ TUẦN

Trăng sầu lơ lửng đung đưa
Ngấn vàng soi bóng cuối mùa nhạt phai
Chỉ còn có một đêm mai
Hóa thân trăng lại cùng ai vui đùa
Trăng già lại trẻ như xưa
Để ai xuân sắc già nua theo cùng
Những đêm trời sáng trăng trong
Nguyệt hoa, hoa nguyệt bóng lồng đưa hương
Mơ màng dưới ánh trăng suông
Ngắm hoa quên cả mưa sương ướt đầu
Trăng sao vằng vặc đêm thâu
Hạ tuần trăng lặn về đâu trăng tàn.

CẢM HOÀI ĐÊM TRĂNG CHƠI THUYỀN HỒ TÂY

Dập dờn sóng nước Hồ Tây
Mái chèo vỗ nhịp nước mây quyện trời
Màn đêm tỏa ánh trăng soi
Chuông chùa văng vẳng bồi hồi canh thâu
Nổi chìm bao cuộc bể dâu
Xin đừng quên lãng cho đau lòng hồ
Lạnh lùng con nước trơ trơ
Thăng Long sánh với Tây Hồ ngàn năm
Trải bao binh biến thăng trầm
Mặt hồ soi bóng chị Hằng đêm đêm
Giăng tơ trong ánh hoa đèn
Sương khuya mờ ảo con thuyền đung đưa
Cảnh tình nửa tỉnh nửa mơ
Lênh đênh mặt nước Tây Hồ dạo chơi
Lững lờ dăm áng mây trôi
Vầng trăng chia sẻ đầy vơi với hồ
Từ ngàn xưa đến bây giờ
Tây Hồ còn đó bài thơ trữ tình.

YÊU TRĂNG

Trên trời có dải sông Ngân
Có vầng trăng sáng cho trần gian soi
Thời gian lặng lẽ êm trôi
Trăm năm một kiếp cuộc đời ngắn sao
Trăng thanh gió mát dạt dào
Vui cùng trăng gió biết bao nhiêu tình
Đêm tàn lại đón bình minh
Vòng quay trái đất bao hình bóng qua
Yêu trăng đi kẻo nữa mà
Tuổi xuân mấy độ đã ra lão làng.

ĐÊM TRĂNG TÂY HỒ

Đêm trăng ngắm cảnh Hồ Tây
Chòm cây xanh ủ sương bay la đà
Yêu sao người đẹp Hằng Nga
Sông trăng một dải Ngân Hà sáng sao
Hương đêm êm dịu ngọt ngào
Vi vu tiếng gió tan vào ánh trăng
Nhớ xưa chuyện cũ kể rằng
Sâm Cầm bơi lội tung tăng mặt hồ
Biết bao cảnh đẹp Thủ đô
Điểm tô non nước đón chờ ngàn xuân
Biến thiên tạo hóa xoay vần
Xa rồi mỹ nữ, cung tần thưở xưa
Trời còn lúc nắng khi mưa
Một vầng trăng lẻ cuối mùa về đâu?
Trăng suông lơ lửng trăng sầu
Rằm qua trăng khuyết để mau chóng nhà
Canh khuya trăng khuyết, trăng tà
Tình trăng với nước đậm đà sắc hương
Hàng cây im ngủ bên đường
Tàn đêm trăng lặn còn vương tơ lòng.
                                                    Thu Bính Tuất - 2006

03 tháng 4, 2014

Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Nguyễn Duy Yên

Ảnh: Internet

Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Nguyễn Duy Yên
Nguyễn Duy Yên sinh năm 1931, quê Thụy Lôi, Tiên Lữ, Hưng Yên. Nguyên là kỹ sư ngành thủy lợi, học viên Trường Sỹ quan lục quân Trần Quốc Tuấn khóa V, nguyên Trưởng Đài vô tuyến điện Bộ TTM - QĐNDVN. Các tác phẩm thơ đã xuất bản: Tiếng lòng, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn hóa - Thông tin, 1997. Dặm đời, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2001. Chân trời mới, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2003. Biển đời, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2008. Mênh mang... Xuân, Nxb. Văn học, 2009. Tuyển tập thơ, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2010. Một thoáng hương xưa, Nxb. Hội Nhà văn, 2010.
TÌNH TRĂNG NƯỚC 

Trăng nước đôi ta xa cách biệt
Trọn đời mang nặng mối tình câm
Lòng anh trong trắng riêng em biết
Tròn trĩnh canh khuya buổi đêm rằm
Trần gian lắm kẻ yêu nhau thế
Hững hờ như gió thổi vờn trăng
Trăm sông rồi cũng trôi ra biển
Còn lại cô đơn một chị Hằng
Từng cơn trời giận gây giông tố
Anh thành tàn bạo của trần gian
Trên cung Nguyệt Quế em buồn nhỉ
Có một tình nhân quá phũ phàng
Chú Cuội cây đa ngơ ngẩn quá
Thương em bạc phận kiếp má đào
Chốn ấy bồng lai xa vời vợi
Anh kẻ si tình mộng trăng sao
Ôm trọn bóng em trong hình nước
Gửi hồn trên tít tận trời cao
Tỏa sáng lung linh trăng huyền ảo
Hồm bướm mơ tiên chuyện thuở nào.

ĐÊM TRĂNG

Khuya khoắt nhà ai vắng ánh đèn
Trăng luồn khe cửa chẳng cài then
Xóm nghèo tĩnh mịch đơn sơ quá
Ôm chặt trăng vào giấc ngủ êm

THƯỞNG NGUYỆT

Rượu nào mà uống chẳng say
Thưởng trăng cạn chén ngất ngây hương nồng
Tưởng như trời đất vô cùng
Hóa ra ẩn chứa trong lòng thi nhân.

RU HỒN TÔI

Trăng rắc vào tôi một chất men
Ru hồn bay bổng tựa du tiên
Thiên đình cao ngất xa vời vợi
Đơn chiếc chị Hằng thức trắng đêm.

SAY

Say trăng say cả đất trời
Say tình say cả nghĩa đời trắng đen
Dù cho chếch choáng hơi men
Ly tình dốc cạn con tim thắm hồng
Luật đời sắc sắc, không không
Hằng Nga sống mãi trong lòng nhân gian
Qua đêm lại tiếc trăng tàn
Vòng đời sinh tử lẽ thường thế thôi
Trăng thanh tỏa khắp bầu trời
Sáng soi cho cả loài người đêm đêm
Xóa đi bao lỗi ưu phiền
Đi vào cõi mộng trăng êm giấc nồng. 



15 tháng 3, 2013

Nỗi đau sau chiến tranh (Kim Vân)


                                                                      Ảnh Internet

                                 NỖI ĐAU SAU CHIẾN TRANH

                                 Chiến tranh đã lùi xa
                                 Nỗi đau còn đọng lại
                                 Khoác lên mình trẻ thơ
                                 Tấm hình hài ma quái.

                                 Âm ỉ vết thương lòng
                                 Thù nay ai rửa sạch?
                                 Vết nhơ truyền sử sách
                                 Đế quốc lũ tàn hung.

                                Chúng gây bao tội ác
                                Chất độc màu da cam
                                Nỗi kinh hoàng nhân loại
                                Ghê rợn nhất trần gian.

                                Biết bao nhiêu người lính
                                Hy sinh cuộc đời mình
                                Cho màu xanh đất nước
                                Ngã xuống tuổi bình minh.

                               Và những người còn sống
                               Mang độc tố chiến tranh
                               Bên đứa con quái dị
                               Một kiếp đời mỏng manh.

                               Vết thương còn rỉ máu
                               Mối thù đã hằn sâu
                               Hỡi lương tri nước Mỹ
                               Tự hỏi bởi vì đâu?

                               Với tấm lòng nhân ái
                               Chia sẻ nỗi thương đau
                               Những con người bất hạnh
                               Hãy xích lại gần nhau.

                               Một thế giới hòa bình
                               Dưới bầu trời trong xanh
                               Nỗi đau thành quá khứ
                              Ký ức buồn chiến tranh.

                                      Đoàn Kim Vân

07 tháng 3, 2013

BIỂN CHIỀU (Kim Vân)


                                                                Ảnh Internet

                                               BIỂN CHIỀU

                                             Xa xa nơi biển khơi
                                             Sóng cuộn tới chân trời
                                             Âm vang vào lòng cát
                                             Nhấp nhô đỉnh non khơi.

                                             Khi hoàng hôn rủ bóng
                                             Biển ngả màu vàng tươi
                                             Long lanh như ánh ngọc
                                             Hiền dịu tựa làn môi.

                                             Hôn người tình ân ái
                                             Trong mênh mông chơi vơi
                                             Biển chiều nay dịu mát
                                             Mây bay lững lờ trôi.

                                             Dòng đời theo nhịp sóng
                                             Lênh đênh tàu ngược xuôi
                                             Biển chiều trời lộng gió
                                             Người về đâu muôn nơi.

                                            Đậm đà tình non nước
                                            Năm tháng dần êm trôi
                                            Mai đây xa cách biển
                                            Sao nhớ thế!biển ơi.

                                                  Vũng tầu 4-1998

                                                 Đoàn Kim Vân

Em ơi Biển (Duy Yên)




                                      EM ƠI BIỂN

                                   Biển rì rào...
                                   Sóng vỗ ngày đêm
                                   Đất mà không có biển
                                   Như tình anh thiếu em.

                                   Non nước cặp tình nhân
                                   Chung thủy và ái ân
                                   Dù phong ba và bão tố
                                   Vẫn kiên nhẫn bền gan.

                                   Mênh mông nơi biển cả
                                   Đưa ta vào hoang dã
                                   Giữa đất trời bao la
                                   Chỉ có mình đôi ta.

                                   Non nước thật hữu tình
                                   Sương tan gọi bình minh
                                   Mắt trời pha màu biển
                                   Ánh sáng tỏa lung linh.

                                   Thời gian dù trôi qua
                                   Biển vẫn hát tình ca
                                   Theo dòng đời hối hả
                                   Em ơi! biển bao la...

                                           Hè 1998
                                      Nguyễn Duy Yên
                                   







Thăm Hồ Xuân Hương Duy Yên)


                                                                   Ảnh Internet

                                         THĂM HỒ XUÂN HƯƠNG

                                      Xuân Hương em hỡi nước đi đâu?
                                      Còn lại hồ trơ đất bạc màu
                                      Bao giờ em lại xanh như ngọc
                                      Cho khách du hành khỏi lo âu.

                                      Vắng em sao thấy dạ bồn chồn
                                      Thủ đô như thiếu bóng Hồ gươm
                                      Mai ngày anh lại đi về Bắc
                                      Cách trở xa em vạn nẻo đường.

                                            Tức cảnh Hồ đang tát cạn nước
                                            để tu sửa (5-1998).

                                                 Nguyễn Duy Yên

12 tháng 5, 2012

TẬP THƠ


                       Những tập thơ của Nguyễn Duy YênĐoàn Kim Vân
                       đã xuất bản.

TẬP THƠ

                           
              

22 tháng 11, 2011

Kiếp hoa quỳnh - Đoàn Kim Vân


Ảnh: Internet

Em từ kẽ lá nở ra
Quỳnh hoa em đẹp như là dáng tiên
Thẹn thùng khoe sắc về đêm
Đợi người quân tử bên thềm ngắm trăng
Hoa cười cánh trắng như bông
Sao mau tàn héo cho lòng ai đau?
Bạn cùng trăng, gió đêm thâu
Kiếp hoa để lại nỗi sầu thi nhân.

6-2002

Nỗi niềm - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet

Dễ đâu gặp được bạn hiền
Để cùng chia sẻ nỗi niềm hân hoan
Ước mơ cuộc sống thanh nhàn
Mà sao nặng gánh trần gian kiếp người.

5-2005

Đời hoa - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet 
Sắc thắm hương say hoa nở rộ 
                                                          Chào xuân én lượn bướm vờn hoa
                                                          Hoa tàn nhị rữa trơ thân lá
                                                          Bướm lánh tìm được chạy trốn xa.

8-2004

Vu vơ - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet

Có người đi nhặt hoàng hôn
Đêm về đan dệt nỗi buồn vu vơ
Có người ra ngẩn vào ngơ
Mải tìm ý một bài thơ chưa thành.

8-2006

Sóng lòng - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet

Gửi bạn Trịnh Thị Băng Tâm sau
khi đọc tập thơ "Biển lặng" của bạn

                                                       Biển lặng mà tình sao không lặng ?
                                                       Xuân qua rồi vẫn nặng tình xuân
                                                       Tháng năm dồn góp bao thương nhớ
                                                       Xuôi ngược dòng đời nợ ái ân.

                                                                                                                                 4-2005

Nỗi đau sau chiến tranh - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet
                                                                
                                                                 Chiến tranh đã lùi xa                                                                
                                                                  Nỗi đau còn đọng lại

                                                                   Khoác lên mình trẻ thơ
                                                                   Tấm hình hài ma quái

                                                                    Âm  ỉ vệt thư­ơng lòng
                                                                    Thù này ai rửa sạch?
                                                                    Vết nhơ truyền sử sách
                                                                    Đế quốc lũ tàn hung

                                                                    Chúng gây bao tội ác
                                                                    Chất độc màu da cam
                                                                    Nỗi kinh hoàng nhân loại
                                                                    Ghê rợn nhất trần gian

                                                                    Biết bao nhiêu ng­ười lính
                                                                    Hy sinh cuộc đời mình
                                                                   Cho màu xanh đất nư­ớc
                                                                   Ngã xuồng tuổi bình minh

                                                                    Và những ng­ười còn sống
                                                                    Mang độc tố chiến tranh
                                                                    Bên đứa con quái dị
                                                                    Một kiếp đời mỏng manh

                                                                    Vết thư­ơng còn rỉ máu
                                                                    Môí thù đã hằn sâu
                                                                    Hỡi lư­ơng tri nư­ớc Mỹ
                                                                    Tự­ hỏi bởi vì đâu ?

                                                                    Với tấm lòng nhân ái
                                                                    Chia sẻ nỗi thương đau
                                                                    Những con ng­ười bất hạnh
                                                                    Hãy xích lại gần nhau

                                                                    Một thế giới hòa bình
                                                                    Chân trời mới trong xanh
                                                                     Nỗi đau thành quá khứ
                                                                     Ký ức buồn chiến tranh.




Nỗi đời - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet

Sương mai phủ đục bầu trời
Hư­ơng sen thoang thoảng nhớ ng­ười bán hoa
Nét quê duyên dáng mặn mà
Sớm pha nắng sớm, chiều pha nắng chiều
Con thuyền nhỏ bóng xiêu xiêu
Hai tay khua n­ước lái chèo thuyền trôi
Ngắt bông hoa bán cho đời
Hư­ơng thơm, thơm cả đất trời mai sau
Tiếc thay hồ đã hoen màu
Giành nhau chiếm đất, tranh nhau miếng mồi
Dân lành chỉ biết than ôi!
Nỗi buồn chia sẻ đầy vơi với hồ
Cô hàng hoa đất cố đô
Đư­ờng xư­a vắng bóng bây giờ nơi đâu ?
Một chiều trời đổ m­ưa mau
Dừng chân tôi ghé qua lầu trú chân
Bóng ai dần bư­ớc tới gần
Hình nh­ư cô gái quen thân độ nào
Nhận ra nhau cúi đầu chào
Nỗi mừng xen nỗi nghẹn ngào tủi thân
Cô đi vào chốn bụi trần
Hồ sen cảnh cũ đã dần mờ xa
Cô đi vào chôn phù hoa
Xập xình tiếng nhạc đèn lòa canh thâu
H­ương xư­a nay đã phai màu
Nổi chìm rồi biết mai sau thế nào?
Xót đời dạ cứ nao nao
Mư­a rơi trắc ẩn rót vào lòng ai ?

Tây Hồ một chiều m­ưa
9-2001

Người đẹp trần gian - Đoàn Kim Vân

Ảnh: Internet

Chốn thiên cung biệt bao điều kỳ ảo
Đẹp như­ tiên nh­ưng chẳng thấy bao giờ
Nơi trần thế ta đi tìm mỹ nữ
Giữa đời thư­ờng mà cứ ngỡ trong mơ

Những cô gái tuổi đôi m­ươi, m­ười tám
Dạy dỗ công phu tới lúc tr­ưởng thành
Tuổi ngây thơ mẹ nâng niu ấp ủ
Tuổi trăng tròn trời phú đẹp như­ tranh

Mang sắc tài em đi thi hoa hậu
Nét hồn nhiên trong đôi mắt dịu hiền
D­ưới ánh điện lung linh đêm dạ hội
Hiện nguyên hình bóng dáng những nàng tiên

Có giây phút lạc mình vào cõi mộng
Giữa bầy tiên sao duyên dáng lạ thư­ờng
Ôi đẹp quá! những bông hoa kỳ diệu
Sắc hương trời tỏa sáng khắp muôn ph­ương

Và giờ đây trên trư­ờng đua quốc tế
Ta tự hào có hoa hậu Việt Nam
Trên bục vinh quang các em đứng đó
Thế giới vẫy chào "Ngư­ời đẹp trần gian"